Đọc thơ
Buồn
Ta cứ dõi về phía trời đông, nơi mặt trời và gương mặt em từng là chỗ dựa cho một đời phong trần.
Tác giả: Lê Dũng
Giọng đọc: Hồng Tâm
Thời gian đọc: 2 phút
Ngày đăng: Mỹ Tho, ngày 11/10/2019

Đọc thơ
Ta cứ dõi về phía trời đông, nơi mặt trời và gương mặt em từng là chỗ dựa cho một đời phong trần.
Tác giả: Lê Dũng
Giọng đọc: Hồng Tâm
Thời gian đọc: 2 phút
Ngày đăng: Mỹ Tho, ngày 11/10/2019
Tác giả: Lê Dũng
Mỹ Tho, ngày 11/10/2019
Bài thơ mở bằng một điểm tựa yêu thương rất sáng rồi rơi mạnh vào mất mát, cay đắng và cảm giác đời sống trống rỗng.
Trời đông, mặt trời, vòng tay hơi ấm, chuông chùa và nhành hoa trắng tạo nên những đối cực giữa hy vọng và tuyệt vọng.
Nỗi buồn ở đây không chỉ là chia lìa tình yêu mà còn là cuộc va chạm trực diện với cảm giác vô nghĩa khi chỗ dựa tinh thần biến mất.
“Hoa trắng lắm mà đời thì đen lắm.”
Nghe và xem
Lời mời tương tác
Nếu bạn muốn gửi góp ý, đề xuất chủ đề hoặc chia sẻ những câu chữ đồng điệu, hãy mở biểu mẫu liên hệ để để lại thông tin.
Mở biểu mẫu liên hệ